CUỘC ĐỜI ĐỨC PHẬT TỪ ĐẢN SINH ĐẾN THÀNH ĐẠO (BẰNG THƠ)

946732_459552994119499_1980418036_n
Hồi thế kỷ khoảng trong thứ sáu,
Trước kỷ nguyên tây lịch thời xưa.
Pháp Giáo chưa biệt lập tam thừa,
Thuở Trung Quốc nhà Châu Chiêu Đế.

Bên Ấn Độ thành Ca Tỳ La Vệ,
Có đức vua Tịnh Phạn nhơn từ.
Khắp thần dân lạc nghiệp an cư,
Trên chúa thẳng tôi ngay phò tá.

Đức Hoàng Hậu Ma Da phong nhã,
Sắc đẹp dường ngọc thốt hoa cười.
Một hôm kia vẻ mặt vui tươi,
Đến trước bệ tâu cùng Thánh thượng.

Rằng: Thần thiếp nhờ ơn chung hưởng,
Của hoàng gia cũng được vinh quang.
Kể từ nay thiếp muốn an nhàn,
Dưỡng tâm trí lần xa thế trược.

Chẳng phiền kẻ hầu sau đón trước,
Chỉ trừ người ý hiệp tâm đầu.
Xin một điều ở chốn long lâu,
Tập đức tánh khoan dung đại độ.

Tránh tất cả những điều thô lỗ,
Chẳng ưa gần kẻ bạo ngang tàng.
Thiếp cuối đầu ngưỡng vọng thiên nhan,
Phê cho thiếp những điều xin ấy.

Vua nghe xong vội vàng đứng dậy,
Bèn chuẩn y tỏ ý vừa lòng.
Bà tâu thêm ở trước đền rồng,
Xin Thánh thượng bao dung kẻ khó.

Lòng yêu dân ví như con đỏ,
Tội giảm tha, đói giúp cơm tiền.
Cứu dân nghèo trong lúc đảo điên,
Lấy đức rộng bủa trong bá tánh.

Vua hứa chịu giúp người đói lạnh,
Bà lui về cung điện nghỉ ngơi.
Đêm trăng thanh gió mát thảnh thơi,
Tiết hòa thuận khắp nơi hoa nở.

Đức Hoàng hậu trong lòng hớn hở,
Giấc chiêm bao bà thấy lạ lùng.
Bạch tượng từ ở chốn không trung,
Bỗng sa xuống mình bà hối hả.

Vừa tỉnh giấc mơ tiên mới lạ,
Khắp phòng huê thơm nức mùi hương.
Bà rảo chơn bèn bước ra vườn,
Truyền thị vệ thỉnh vua lai đáo.

Vua y lời đến nơi hoa thảo,
Lại gần bà sao rất quái kỳ.
Tay chơn bèn run rẩy một khi,
Muốn quì xuống mắt dường tăm tối.

Tiếng Thần Tiên trên không ca trổi,
Rằng ta mừng vua hữu thiện căn.
Sắp có con thế giới chẳng bằng,
Sau người ấy lập nên Đạo cả.

Vua nghe xong cúi đầu bái tạ,
Liền phán cùng hoàng hậu Ma Da.
Có việc chi vội vã dời ta,
Khá nói lại đầu đuôi tường tất.

Bà thuật rỏ chiêm bao trong giấc,
Xin vua vời ít kẻ bàn giùm.
Các thầy bàn được lịnh vào cung,
Nghe xong xả tâu rằng điềm quí.

Ngày thắm thoát đông qua hạ chí,
Bà trổ sanh thái tử đẹp tươi.
Mặt trang nghiêm khí phách hơn người,
Vua cùng khắp thần dân mừng rỡ.

Họ Thích Ca từ đây cũng ngỡ,
Sẽ có người nối nghiệp hoàng gia.
Liền đặt tên là Sĩ Đạt Ta,
Cả triều chính treo hoa yến ẩm.

Có nhà sư cách thành mấy dặm,
Thường ở ăn trong sạch hiền từ.
Lòng thẳng ngay chẳng có vị tư,
Đời thanh tịnh gìn theo đạo lý.

Ông lại được Thần Tiên dẫn chỉ,
Hiểu thiên cơ thấu mối diệu huyền.
Ông là người Bà la môn tiên,
A Tư Đà Tiên hiền tên lão.

Thời buổi ấy vua ưa người Đạo,
Bèn vào chầu tâu trước bệ rồng.
Xin vua cho ông bước vào trong,
Được yết kiến tử hoàng luôn thể.

Ông xem xong bỗng liền sa lệ,
Vẻ mặt buồn chẳng thốt ra lời.
Thấy lạ lùng vua bước đến nơi,
Liền phán hỏi bảo ông phân rõ.

Trước cung điện ông liền bày tỏ,
Rằng tử hoàng chừng được thành nhơn.
Lìa đền đài khổ cực chẳng sờn,
Tìm Đạo lý dắt dìu sanh chúng.

Ngài sẽ được thế gian ca tụng,
Chắc phần Ngài quả Phật vẹn tròn.
Buồn vì tôi tuổi lớn sức mòn,
Chẳng sống đặng nghe lời Phật thuyết.

Cả hồng trần đau thương thống thiết,
Nhờ Ngài mà diệt nẻo luân hồi.
Vô phước nên tủi bấy phận tôi,
Chớ chẳng có điều chi lo ngại.

Đức hoàng hậu đến ngày thứ bảy,
Dứt nợ trần nên vội qui tiên.
Có bà dì thay thế mẹ hiền,
Giùm săn sóc trông nom Thái tử.

Khi lớn lên cho người dạy chữ,
Lúc vào trường chẳng học mà thông.
Buổi trưởng thành vua vẫn hằng mong,
Cho Thái tử đừng lìa cung điện.

Hội triều đình các quan lựa tuyển,
Nàng Du Gia được chọn kết hôn.
Vua nghĩ rằng muốn tâm yên ổn,
Chọn cung phi mỹ nữ làm trò.

Cất đền đài lộng lẫy đẹp to,
Ngày ca múa đêm bày lơi lả.
Lòng thái tử cũng không xiêu ngả,
Ra khỏi đền du ngoạn một khi.

Buổi đầu tiên gặp những chuyện gì,
Gặp cụ lão tay nương gậy chống.
Ngài xem qua lòng bèn cảm động,
Lần thứ hai thấy kẻ ốm đau.

Xét cõi trần trong dạ héo xào,
Chi xiết nỗi núng nao cõi tạm.
Lần thứ ba xe lìa khỏi trạm,
Được trông nhìn kẻ chết đang khiêng.

Về đền đài cảm xúc buồn riêng,
Hằng để trí tầm phương giải thoát.
Lần thứ tư vừa đi dạo mát,
Bỗng gặp người tốt đẹp trang nghiêm.

Nào dè đâu Trời đã ứng điềm,
Giả tăng sĩ gợi lòng thái tử.
Ngài hiểu rõ ấy là phận sự,
Phải xuất gia tầm Đạo mau mau.

Liền quày xe trở lại lai trào,
Xin Vương phụ lánh xa mùi thế.
Vua buồn thảm dùng lời khóc kể,
Rằng: Cha già biết cậy nhờ ai.

Khuyên con nên ở chốn điện đài,
Lo nối nghiệp sau tu chẳng muộn.
Lòng Thái tử quyết theo ý muốn,
Thừa đêm khuya lén trốn vào rừng.

Lìa cha già, vợ đẹp, con cưng,
Thân chẳng sá xông pha bờ bụi.
Ngài thuở ấy nên mười chín tuổi,
Tâm đại hùng cương quyết tu trì.

Trải bao phen lao khổ xiết chi,
Sau Ngài đến Rạch Ni Liên Thuyền.
Thấy cỏ hoa cảnh bắt tham thiền,
Ngồi khổ hạnh sáu năm bên ấy.

Đạo gần đắc Ma vương theo khuấy,
Dùng thần thông nghị lực dẹp tan.
Ấy mới vừa đắc Đạo hoàn toàn,
Và lần bước phô trương độ chúng.

Ngài bèn xét ở trong Phật chủng,
Các chúng sanh đều có như ta.
Bị vô minh vọng tưởng vạy tà,
Nên quay lộn Ta bà cõi khổ.

Lòng thương chúng thuyết phương Tịnh độ,
Đặng dắt dìu tất cả chúng sanh.
Nếu như ai cố chí làm lành,
Chuyên niệm Phật cầu sanh Phật Quốc.

Cả vũ trụ khắp cùng vạn vật,
Dầu Tiên, Phàm, Ma, Quỉ, Súc sanh.
Cứ nhứt tâm tín, nguyện, phụng hành,
Được cứu cánh về nơi an dưỡng.
Chỉ một kiếp Tây phương hồi hướng,
Thoát mê đồ dứt cuộc luân hồi.

Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô A Di Đà Phật
Nam Mô A Di Đà Phật

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: